Lời than thở và câu chuyện của người đàn ông nghèo

Có một người nghèo nọ vì ăn không đủ no, mặc không đủ ấm nên tìm đến trước mặt thượng đế than khóc, kể lể về cuộc sống gian khó của mình, rằng mình đã làm việc cật lực mà không hiểu sao vẫn nghèo.

Khóc chán rồi, anh ta bắt đầu oán thán: “Xã hội này thật không công bằng, tại sao những người giàu có cứ thong dong tự tại con người nghèo lại khổ mãi không hết khổ.”

Thượng đế cười nói: “Phải thế nào con mới cảm thấy công bằng?”

Người nghèo vội nói: “Con muốn người giàu phải nghèo như chúng con, làm việc như chúng con, nếu người giàu vẫn giàu thì con sẽ không oán than nữa.”

Thượng đế gật đầu nói: “Được rồi!”

Nói xong, người biến một người giàu có thành một người nghèo giống như người đàn ông nọ và cho họ mỗi người một quả núi.

Hằng ngày, than đào được từ núi đó có thể đem bán lấy tiền mua thực phẩm. Hạn trong vòng một tháng, họ phải đào hết than trong núi.

Người giàu và người nghèo cùng bắt đầu khai thác. Người nghèo bình thường đã quen làm việc nặng nhọc nên với anh ta, công việc này quá đơn giản.

Chẳng tốn nhiều thời gian, anh ta đã có thể đào được đầy một xe than kéo đi bán lấy tiền, sau đó dùng tiền đó mua đồ ăn ngon đem về nhà cùng vợ con thưởng thức.

Người giàu bình thường không làm việc nặng nhọc bao giờ nên đào được một lúc lại nghỉ, mệt đến vã mồ hôi. Trời tối, anh ta cố hết sức mới đào được một xe than mang đi bán. Bán được tiền, anh ta chỉ mua vài cái bánh bao, số tiền còn lại anh ta tích lũy lại.

Ngày thứ hai, người nghèo sáng sớm đã dậy đào than còn người giàu ra chợ dạo một vòng. Một lúc sau, anh ta dẫn về hai người nghèo khác, thân hình khỏe mạnh, cường tráng.

Họ chẳng nói chẳng rằng, về đến nơi là bắt tay làm việc cho người giàu còn người giàu chỉ đứng cạnh chỉ đạo, giám sát.

Chỉ trong một buổi sáng, người giàu đã chỉ dạo hai người làm thuê đào được vài xe than. Bán than đi rồi, anh ta lại thuê thêm người về làm. Cuối ngày, sau khi đã trừ tiền nhân công, số tiền còn lại nhiều hơn của người nghèo kia đến vài lần.

Một tháng nhanh chóng qua đi, người nghèo mới đào được một góc núi. Tiền kiếm được hằng ngày chỉ để mua đồ ăn ngon, chẳng để ra được bao nhiêu.

Còn người giàu kia từ sớm đã chỉ huy nhân công đào hết núi than, lại kiếm được không ít tiền. Anh ta dùng số tiền bán than đầu tư làm ăn buôn bán, chẳng mấy mà trở nên giàu có.

Kết quả không cần nói cũng biết, người nghèo kia không dám oán trách xã hội bất công thêm một lời nào nữa.

Lời bình

Thành công không nằm ở chỗ bạn có thể làm bao nhiêu việc mà nằm ở chỗ bạn có thể mượn sức mạnh của bao nhiêu người để làm bao nhiêu việc.

Hãy học cách mượn sức mạnh của người khác, mượn nguồn lực từ công cụ, từ sân chơi, từ hệ thống sẵn có, bạn sẽ tiếp cận được thành công.

Thường thì sự khác biệt giữa người thành công và người thất bại không nằm ở việc ai có khả năng hay ý tưởng tốt hơn, mà ở lòng can đảm để đánh cược cho ý tưởng của mình, để chấp nhận rủi ro đã được tính kỹ, và hành động.

 

Nguyễn Nhung / Theo Soha.vn

Facebook Comments